Trinh Thám: VẺ ĐẸP CÕI LINH – Để Người Chết Được Nhắm Mắt

Main playlist with id Trinh Thám: VẺ ĐẸP CÕI LINH - Để Người Chết Được Nhắm Mắt does not exist!Main playlist with id Trinh Thám: VẺ ĐẸP CÕI LINH - Để Người Chết Được Nhắm Mắt does not exist! – Tôi bỗng nhiên cảm thấy tấm ảnh trước có gì đó không ổn, bèn bảo:
– Đừng chuyển, cậu quay lại tấm trước tôi xem.
Phùng Khả Hân nói:
– Cuối cùng cũng bắt đầu có hứng thú rồi hả? Chị có muốn thành đồng đạo của tôi không? Hội lão Mã sẽ không ngày ngày đánh tôi nữa. – Nói rồi cậu click trở lại bức ảnh trước đó.
Tôi xem kĩ lại hình ảnh thi thể, chỉ vào vật mờ mờ trước lỗ mũi của cô ấy:
– Đây là gì vậy?
Phùng Khả Hân nheo mắt, đáp:
– Chắc là đồ hóa trang gì đó cho đẹp, không nhìn rõ lắm.
Tôi nói:
– Không phải, cậu nhìn nhìn kĩ lại xem.

Phùng Khả Hân phóng to phần mũi của thi thể, phán đoán một lúc, nói:
– Giống như một cọng lông vũ, phải, chắc là lông vũ của một con chim, rất nhỏ, nếu không chú ý sẽ không nhìn ra. – Nhưng rồi lại cảm thấy có gì đó không đúng – Chắc không phải lông chim nhỉ? Người này cũng không phải người ch.ết thật, lại còn hóa trang, cô ấy vẫn sẽ phải hít thở, một cọng lông chim sao có thể đậu ở trước mũi thế này được.
Tôi nói:
– Chắc chắn là một cọng lông chim, tôi có thể khẳng định, ánh sáng không thể tạo ra hiệu quả như thế được, vậy nên, người nữ trong tấm ảnh này, đã ch.ết thật rồi.
Phùng Khả Hân nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ.
Mã Kinh Lược nghe thấy có biến, cũng sán lại xem, gật gật đầu nói:
– Cô gái này rất có khả năng là người ch.ết thật, cái này gọi là làm vì nghệ thuật, có những nghệ thuật gia điên khùng, vượt ngoài tưởng tượng của người thường. Mà không đúng, cái chỗ này sao nhìn quen mắt thế nhỉ? Đây không phải là cánh rừng bạch dương ở sâu trong công viên Nam Hồ à?
Phùng Khả Hân tỉnh ngộ, đáp:
– Thật này, quá giống cánh rừng bạch dương đó luôn ấy, nhìn giống nhau y như đúc.